HỘI LIÊN LẠC VỚI NGƯỜI VIỆT NAM Ở NƯỚC NGOÀI
   
Số hiện tại Đăng ký dài hạn NHỊP CẦU ĐẦU TƯ ONLINE TRÊN    

 
Một thoáng điện ảnh Hồi giáo
Tác giả: Quế Viên      22/03/2010 22:08
article 
Bộ phim “Bal” (Mật ong) của đạo diễn Semih Kaplanoglu đã đạt giải Gấu vàng tại Liên hoan phim Berlin lần thứ 60.
common_images/facebook-32.gif common_images/twitter-32.gif
Bản in Gửi email Phản hồi
Với nhiều bộ phim giành được giải thưởng lớn, các nhà điện ảnh Hồi giáo đã chứng tỏ được rằng, người ta vẫn có thể làm phim hay mà không cần có nhiều tiền hay kỹ xảo phức tạp.
Trang 1 / 2

Tại Liên hoan phim Berlin lần thứ 60, tổ chức vào tháng 2 vừa qua, bộ phim “Bal” (Mật ong) của đạo diễn Thổ Nhĩ Kỳ Semih Kaplanoglu đã vượt qua “The ghost writer” (Người viết thuê) của Roman Polanski để dành giải Gấu vàng cho bộ phim hay nhất.

“Mật ong” là phim thứ 3 trong loạt 3 phim về nhân vật Yusuf của Semih Kaplanoglu, tiếp theo chuỗi phim mang tựa đề “Sữa” và “Trứng” (giải phim xuất sắc nhất Liên hoan phim Tehran 2008). Bộ phim kể về hành trình khám phá thế giới của cậu bé Yusuf, 8 tuổi, con một người nuôi ong lấy mật. Khi những bầy ong đột nhiên bỏ đi, cậu bé theo cha đi suốt những cánh rừng miền núi phía Tây Thổ Nhĩ Kỳ để tìm ong. Một câu chuyện đơn giản được kể bằng ngôn ngữ điện ảnh tinh tế, sáng tạo nhưng rất chân thực - đặc điểm của những bộ phim nghệ thuật Trung Đông - đã chinh phục những vị giám khảo khó tính. “Mật ong” thậm chí không sử dụng nhạc nền mà chỉ có những âm thanh của tự nhiên, tiếng nước chảy, ong bay, chim hót…

Điện ảnh Thổ Nhĩ Kỳ

Tiếp bước sự thành công của Iran từ thập niên 1990, điện ảnh Thổ Nhĩ Kỳ đã bắt đầu bước đường chinh phục điện ảnh thế giới bằng những bộ phim nghệ thuật độc đáo và đậm bản sắc dân tộc trong những năm gần đây.

Nghệ thuật thứ bảy đã du nhập vào Thổ Nhĩ Kỳ rất sớm. Thủ đô Istanbul đã có rạp chiếu phim đầu tiên từ năm 1898. Điện ảnh Thổ Nhĩ Kỳ bắt đầu phát triển mạnh sau khi nước này giành được độc lập năm 1923 và nở rộ vào thập niên 1970 với khoảng từ 200-300 bộ phim được thực hiện mỗi năm và hàng ngàn rạp chiếu phim xuất hiện trên cả nước. Sau giai đoạn sản xuất phim kiểu “mì ăn liền”, số lượng phim nhựa của Thổ Nhĩ Kỳ giảm mạnh nhưng chất lượng lại cao lên.

Tuy theo chế độ nhà nước thế tục và chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của văn hóa phương Tây nhưng điện ảnh Thổ Nhĩ Kỳ vẫn chịu sự chi phối của Hồi giáo. Những năm gần đây, khi xu hướng bảo thủ phát triển mạnh trong xã hội Thổ Nhĩ Kỳ thì các nhà làm phim luôn phải đặt ra những giới hạn cho mình để tác phẩm đến được với công chúng.

Điện ảnh Iran - cấm nhưng vẫn hay

Tuy nhiên, khi nói đến kiểm duyệt phim ảnh, có lẽ không nơi đâu có chế độ kiểm duyệt gắt gao như Cộng hòa Hồi giáo Iran. Các nhà làm phim Iran phải tuân thủ khoảng 200 điều cấm dựa theo luật Hồi giáo Sharia. Ngoài ra, họ còn phải áp dụng những biện pháp “tự kiểm duyệt” để cho kịch bản được duyệt. Những điều cấm đơn giản nhất là nam nữ không được có bất kỳ một sự tiếp xúc cơ thể nào trên màn ảnh, nữ giới không được phép để lộ mái tóc, cảnh quay trong nhà cũng phải mặc chador trùm kín thân mình, chỉ chừa mặt và 2 bàn tay…

Các vấn đề liên quan tới tôn giáo, chính trị, xã hội thì còn bị kiểm duyệt chặt chẽ và khó khăn hơn thế nhiều. Ngay như “Hương vị trái anh đào” của đạo diễn bậc thầy Abbas Kiarostami (xếp thứ 6/40 đạo diễn xuất sắc nhất thế giới trong danh sách của báo Guardian (Anh)) cũng chỉ được chiếu hạn chế tại Iran do nhân vật chính trong phim có ý định quyên sinh, một điều cấm kỵ của Hồi giáo. Kinh phí làm phim cũng rất hạn chế. Đáng ngạc nhiên là với những điều kiện làm việc khó khăn như vậy, các nhà làm phim vẫn làm được phim hay, khiến Iran trở thành một trong những nền điện ảnh hiếm hoi nhận được sự kính trọng của Hollywood.

common_images/facebook-32.gif common_images/twitter-32.gif
Bản in Gửi email Phản hồi
Ý KIẾN CỦA BẠN
 
Các tin khác .......................................................................................................................................................
Saigon Cyclo Challenge 2010 - chặng đường 10 năm
Làm hoàng đế ở Yu Chu
Phản hồi mới